Lá thư Vu Lan: Con hạnh phúc khi còn có mẹ

Thứ ba - 14/08/2018 06:01

Ảnh internet

Ảnh internet
"Mẹ ơi! Mẹ không cảm thấy buồn tủi và cô đơn nữa đâu vì mẹ vẫn còn có con bên cạnh và có những người thương mẹ là những người bạn đạo hữu ở chùa nơi đây. Thế nên, mẹ hãy sống thật mạnh khỏe, hãy cho con còn có cơ hội được gặp mẹ để bù đắp tình thương cho mẹ và gọi tiếng "Mẹ" như con đã từng gọi trong giấc mơ mẹ nhé! "
Lại một đêm mưa phùn, cơn gió ào ạt ở ngoài cửa sổ. Những đám mây đen mù tịt che khuất cả ánh trắng tròn. Cái gió lạnh buốt làm con chợt tỉnh giấc vào giữa đêm khuya. Con bật ngồi dậy lấy tấm chăn đắp cho đở lạnh. Nằm lắng nghe cơn mưa mỗi lúc mỗi to dần cộng với thời tiết lạnh làm con không thể nào ngủ được. Giữa một căn phòng sáng với bốn bức tường trắng ngà đầy hiu quạnh. Chợt con nhớ về quê hương và nhớ đến hình ảnh mẹ già thân thương.
Con tự hỏi liệu mẹ giờ này đã ngủ thật ngon giấc chưa hay vẫn còn thức vì trời lạnh? Có thể mẹ đã ngủ rồi, nhưng ở nơi này con không làm sao ngủ được, vẫn còn thao thức bâng khuâng nhớ nghĩ về mẹ, con viết lên những dòng tâm sự gửi vào trang giấy trắng mang những nổi niềm tâm tư tình cảm của một người con nhỏ gửi đến người mẹ hiền.

Con kính gửi mẹ! 
 
Mẹ ơi!  Từ trước đến nay con ít khi thổ lộ tâm tư tình cảm của mình ra bên ngoài. Con ít khi chia sẻ cho người khác nghe về gia đình của mình vì con không muốn mọi người nghĩ sai về mẹ. 
Mẹ ơi! Ngôi nhà tình thương của con đã lớn lên là ngôi nhà đầy ắp những tình cảm và ấm áp của quý Sư cô, các mẹ bảo mẫu và các anh chị em ở đó. Tuy con được gặp lại mẹ, gặp lại gia đình và hiện có một cuộc sống yên ổn ở nơi đất khách quê người. Nhưng con vẫn còn có chút hoài niệm về khoảng thời gian ở quê mình. Con nhớ những kỷ niệm vui , buồn cùng tất cả mọi người ở bên đó. Con nhớ khoảng kỷ niệm đẹp đã và những lời khuyên thấm đậm tình nghĩa của quý sư cô và anh chị em trong một mái nhà. Mẹ ơi! Mẹ có biết không? Mỗi lúc con gọi điện hay nhắn tin thì anh chị luôn hỏi mẹ sống như thế nào ? Mẹ có khỏe không? Mẹ vẫn tốt không? V.v... Những lời hỏi han, quan tâm đến mẹ từ quý Sư cô, từ anh chị em làm con cảm thấy rất xúc động ngẹn ngào. Bởi đó là những câu hỏi tuy đơn giản nhưng rất chân thành từ đáy lòng của tất cả anh chị.
Mẹ à! Hầu hết những anh, chị em đó là những người chưa được gặp cha mẹ một lần nào. Họ hy vọng được gặp gia đình dù chỉ một lần trong đời. Họ luôn khao khát được sự quan tâm chân thành che chở, cần lắm cái ôm ấm áp từ vòng tay của cha mẹ hay những lời động viên, khích lệ của cha mẹ như con đã từng mong ước. Sự chờ đợi, mong ước cuối cùng đã đến. Cả gia đình mình gặp lại nhau sau bao nhiêu năm xa cách. Con cảm thấy vô cùng vui sướng và hạnh phúc khi con còn được gặp lại mẹ và Dì cùng những bà con xa gần.
Con thầm cảm ơn công sinh thành của cha mẹ đã cho con hình hài này. Con thầm cảm ơn Dì đã tạo điều kiện cho 2 mẹ con được đoàn tụ với nhau. Con thầm cảm ơn dưỡng dục, nuôi nấng của quý Sư cô và sự quan tâm, những lời động viên của các anh chị em đã thay mẹ lo cho con từ tẩm bé đến lớn. Và con cũng cảm ơn đến những vị ân nhân và các nhà hảo tâm xa gần đã góp bao mồ hôi công sức, tịnh tài giúp cho những đứa trẻ như chúng con có cơm ăn, áo mặc và có đầy đủ tiện nghi để chúng con được cắp sách đến trường như bao bạn trẻ khác. Ơn nghĩa thật sâu dày con không thể nào quên được mẹ ạ!
Thưa mẹ! "Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh" Tuy gia đình mình không có giàu sang, địa vị trong xã hội nhưng không phải vì thế mà con chán nản hay buồn lòng. Con vẫn cảm thấy đủ với cuộc sống hiện tại, đủ với cuộc sống của gia đình mình bởi con không thích cái tranh  đua ở ngoài, con chẳng thích tìm kiếm sự sự giàu sang như họ. Cuộc sống của mẹ con mình có được chỗ ở, có được cái ăn qua ngày cũng đã là may mắn rồi. Nên cho dù ai khiển trách hay nói gì về cuộc sống hiện tại của mẹ thì xin mẹ đừng quan tâm đến những lời nói đàm tiếu đó. Cứ vui tươi vươn lên mà sống mẹ nhé!.
Mẹ ơi! Mẹ biết không? Con nhớ những ngày con trở về quê về thăm bà con ở làng mình vào năm ngoái. Con đã nghe Ôn và cậu kể về đời sống cực khổ của mẹ trước đây. Khi nghe xong về hoàn cảnh của mẹ, con cảm thấy thương mẹ nhiều hơn. Mẹ à! Con hiểu và thương mẹ nhiều lắm. Con biết cuộc sống gian khổ mà mẹ đã âm thầm chịu đựng trước khi con có mặt trên cõi đời này. Biết bao nhiêu khó nhọc vất vả đều đặt trên tấm thân gày gò của mẹ. Con thầm cảm ơn mẹ nhiều lắm mẹ à.
Mẹ à! Có một số người bảo con rằng mẹ không biết hoặc không nhớ gì đâu. Nhưng họ sai rồi bởi họ không phải là mẹ nên họ đâu có hiểu. Có thể mẹ nhớ mà không muốn nói ra những gì đã xảy ra thôi phải không mẹ? Đối với con dù mẹ là thế nào đi chăng nữa thì mẹ vẫn là mẹ của con. Con cảm ơn mẹ, tuy mẹ già yếu, không còn minh mẫn như trước đây nhưng con vẫn còn cảm nhận được tình cảm của mẹ dành cho con như những người mẹ dành cho những đứa trẻ khác.
Mẹ ơi! Mẹ không cảm thấy buồn tủi và cô đơn nữa đâu vì mẹ vẫn còn có con bên cạnh và có những người thương mẹ là những người bạn đạo hữu ở chùa nơi đây. Thế nên, mẹ hãy sống thật mạnh khỏe, hãy cho con còn có cơ hội được gặp mẹ để bù đắp tình thương cho mẹ và gọi tiếng "Mẹ" như con đã từng gọi trong giấc mơ mẹ nhé! 

Mơ rằng có mẹ cùng cha
Thì em hạnh phúc, chan hoà niềm vui
Nhưng do kiếp số dập vùi
Cho em lệ đổ , ngậm ngùi đắng cay
Thương thân nhỏ bé hao gầy
Lang thang khổ nhục ai hay lẽ đời
Bao nhiêu cay đắng sầu khơi
Chập chờn giấc mộng,  "mẹ ơi! Đâu rồi?"
               
Trời chuyển sang canh hai rồi mẹ à, khi con viết xong bức thư này cũng là lúc trời tạnh mưa từ khi nào mà con không hề hay biết. Sau những cơn mưa thì ánh trăng tròn lại hiện lên tựa như soi sáng khắp cả bầu trời. Ánh trăng rằm cũng là báo hiệu mùa Vu Lan sắp đến. Ngày mà những đứa con cùng nhau tỏ lòng hiếu kính đến hai đấng sinh thành.
Mẹ ơi! Con cảm thấy vô cùng vui sướng và hạnh phúc khi con sẽ được cài lên ngực đóa hoa hồng thắm. Con cảm thấy thật diễm phúc và may mắn vì con có mẹ để con có thể báo đáp công ơn to lớn ấy. Con nguyện sẽ gắng học hành thật tốt để không phụ lòng ơn sinh thành của mẹ cha và những người đã nuôi con khôn lớn. 
Cuối thư con xin chúc mẹ và những người mẹ ở trên khắp thế gian thật nhiều sức khỏe và luôn an lạc trong phút giây hiện tại. 
 
     Con của mẹ!
      Cẩm Phúc 
Pháp danh: Nguyên Lệ

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Chúng tôi trên mạng xã hội

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây