PHẬT GIÁO QUẢNG TRỊ

http://phatgiaoquangtri.com


Hoài niệm Vu Lan

Hoài niệm Vu Lan
"Hôm nay mùa Vu Lan lại về, hàng triệu trái tim của người con Phật đang dâng lên bao cảm xúc khó tả khi hoài niệm đến công ơn sanh thành dưỡng dục của cha mẹ."

5eafb53ff12f4c14a93bb8daec9660af

Vầng nhật nguyệt chuyển xoay, xuân hạ thu đông, bốn mùa thay nhau biến đổi. Mùa thu lại về, làn gió thu hắt hiu cành lá, mây trời trôi mênh mang cùng hòa quyện với tiếng chuông chùa ngân nga vang vọng. Ngoài vườn, những chiếc lá rơi nghe xào xạc làm cho tâm hồn càng thêm xao xuyến. Vạn vật chuyển mình theo thời tiết cùng hòa vào lòng người vui đón Vu Lan.

Mỗi độ thu sang lá rụng vàng

Ấy mùa báo hiếu lễ Vu Lan

Công cha nghĩa mẹ hoài mang

Bông hồng gợi nhớ muôn ngàn ân sâu

Xin cảm ơn cuộc đời đã ban cho nhân loại suối tình thương vô tận, suối tình thương êm đềm và ngọt ngào luôn trôi chảy trong lòng người. Đó là “ Tình mẹ ân cha”.

Mẹ cha hai đấng sanh thành cao quý nhất của chúng ta. Mẹ đã cho ta hơi thở, mạch máu và trái tim yêu thương. Cha dạy ta ý chí, niềm tin và đầy đủ nghị lực để bước đi giữ cuộc đời.

Hôm nay mùa Vu Lan lại về, hàng triệu trái tim của người con Phật đang dâng lên bao cảm xúc khó tả khi hoài niệm đến công ơn sanh thành dưỡng dục của cha mẹ.

Nói đến mẹ, ấy là nói đến thứ hạnh phúc quý giá nhất trên thế gian này.  Mẹ không những cho con vóc hình mà mẹ còn là cả một tình thương vô tận. Mẹ luôn dõi theo bước chân con mặc dù con đã khôn lớn thành người.

Lúc con còn  trong bụng mẹ, đã biết bao lần con ngỗ nghịch làm mẹ quặng đau, nhưng có bao giờ mẹ buồn đâu, mẹ chỉ thầm lặng chịu đau mong con mau lớn, mẹ đếm từng ngày để  nhìn mặt đứa con thơ. Khi con chào đời thì:

Mẹ là dòng sữa ngọt ngào

Là lời ru để con vào giấc mơ

Mẹ là cả một bài thơ

Là câu hát tựa ầu ơ ví dầu

Mẹ mãi là mẹ, mẹ ơi

Đời con khôn lớn trên vai mẹ hiền.

Mẹ ơi dãi rộng nghĩa tình

Vắt khô bầu sữa nên hình hài con.

Đến khi con chập chững bước đi, mẹ dắt con đi từng bước chân non dại. Con tập nói, mẹ là người dạy con tiếng nói đầu đời, nét mặt mẹ ngập tràn niềm vui khi con khẽ gọi mẹ ơi, mẹ chẳng quàn chi thân, bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn, ngày tháng trôi qua bên niềm hạnh phúc của con lớn lên từng ngày, và cũng từ đó thân mẹ héo hon tàn lụi theo thời gian. Đến khi con đủ tuổi tới trường thì mẹ lại càng vất vả lo âu hơn, mẹ vì con mà dãi dầu mưa nắng, buôn bán tảo tần, mẹ dội sương vì sợ trễ chuyến hàng khuya, mồ hôi mẹ đổ đầy trên tấm lưng gầy mỗi khi nắng trời gay gắt, hay ướt đẫm vạt áo bạc củ khi con mưa bất chợt ngang qua. Nhưng, những thứ ấy không làm mẹ buồn lòng, mẹ chỉ buổn khi sợ con thua sút bạn bè. Nhìn những đứa bạn cùng trang lứa như con đủ đầy, mẹ khoắc khoải quặn lòng đau, nước mắt mẹ rơi vì con mà con nào đâu biết, mẹ ngồi giường suốt đêm khi con bệnh, về khuya mẹ còn phải vá từng manh áo khi gia cảnh thê lương.

Vì ai mà mẹ hao mòn

Thân gầy dáng mẹ, lòng con ngậm ngùi

Mẹ nghèo vai gánh con thơ

Nuôi con ăn học để thơm tiếng đời

Mẹ nghèo nón lá tả tơi

Mong sao con trẻ vào đời bình yên.

Và khi con bước chân vào đời thì cũng chính mẹ, mẹ đã dạy con cách sống, mỗi khi con vấp ngã, con đau một nhưng mẹ đau gấp trăm nghìn lần, con đường công danh  sự nghiệp  của con càng rộng mở thì tóc mẹ thêm nhiều sợi bạc, con mãi mê bon chen theo lợi danh mà con đâu có hay vết nhăn trên mặt mẹ

Mẹ ơi! Vạn nẻo con đường

Có đi mới hiểu tình thương mẹ hiền

Đời con xuôi ngược bao miền

Nhưng tình của mẹ là niềm yêu thương.

Tình thương của mẹ mênh mông không biên giới, mẹ thương con không chút tính toán, so lườn, không có thời gian – không gian nào sánh được tình của mẹ dành cho con. Vì vậy đừng để một ngày nào đó nỗi đau lớn nhất trong ngày xảy đến mới bang hoàng chợt tỉnh, nhận ra chưa đền đáp công ơn của mẹ thì mẹ đã ra đi.

Một mai mẹ mất đi rồi

Là con mất cả bầu trời thiêng liêng

Dù cho có khóc  than bao nhiêu cũng không thể tìm lại được. đừng để mất mẹ, đừng để quên mẹ, đừng để hối hận đớn đau khi ngày kia tìm về với mẹ thì mẹ đã vĩnh viễn ra đi. Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ ?

Nếu tình mẹ bao la như biển cả thid ân cha cũng cao tợ Thái Sơn :

Cha cho con trọn cuộc đời

Tấm lòng cao cả thay lời dạy khuyên

Tình cha nghiêm nghị thiêng liêng

Cho con lẽ sống giữa miền trần gian

Thật vậy, ân cha to lớn cũng không kém gì nghĩa mẹ, bởi vì cha đã tẩm đượm máu thịt cho con khôn lớn, cho còng lung dưới nắng mưa sa, mồ hôi cha đổ lên từng luống cày, nơi công trường, nhà máy, cơ quan, vất vả kiếm tiền để lo cho con có đầy đủ sự sống. Cha không dư dã bạc tiền khi nhìn con thiếu kém, cha không bao giờ no khi con đang đói, cha cũng không bao giờ ấm khi con đang lạnh rét, Cha cũng đau xót khi thấy con ngôc nghịch như mẹ không kém, nhưng cha không thể hiện bao giờ, cha không dịu dàng hay vuốt ve mỗi khi con vấp ngã như mẹ, nhưng cha âm thầm động viên con, lặng lẽ giúp con vượt qua mọi chướng ngại ấy, cha cũng không gần gũi ỗi khi con thành đạt nhưng cha lại vui theo niềm vui của con,  ôi tình cha đó nghiêm nghị nhưng vững chắc quá, làm sao con có thể hiểu rõ được hết nỗi lòng sâu kín của của cha, cha ơi:

Trong cuộc sống ai mà nghĩ tới

Bởi tình cha lặng lẽ có ai ngờ

Cha thương con nhưng chảng nói nên lời

Chỉ thầm lặng lo đời con khôn lớn

Ôi ! Dẫu có vạn lời tán dụng, dẫu có tram ngàn lần nghi lễ, cũng không sánh bằng tấm lòng hải hà của mẹ và tình thương nghiêm nghị của cha. Tình yêu thương và sự hy sinh vô bờ bế ấy, hôm nay, ngày mai và mãi mãi về sau không bao giờ chúng con đền trả hết được. Dù mai này,  con có lớn khôn nên danh với đời hay xuôi ngược nơi đâu? Thì nơi mái tranh xưa ngày nào mẹ vẫn chờ con, chờ mãi…? Và dù tháng năm trôi chảy, khi biết con vấp ngã trên đường tương lai, sự nghiệp, từng đêm cha vẫn bồn chồn lo lắng. Bao vất vả lo toan,  những nếp nhăn giờ đây đã in hắng trên trán Cha và  mưa nắng cuộc đời đã làm mái tóc mẹ pha sương

Vậy mà có lức con lại vô tâm quên lãng, bước chân tìm cầu mãi cuộc vui, cứ bôn ba theo tiếng gọi của lợi danh, bỏ lại hai đáng sanh thành lúc nào cũng tựa của ngóng chờ tin con. Ôi nhân loại có bao nhiêu con người thì có bấy nhiêu bản tình ca về mẹ, nhiều nhất vẫn là những bản tình ca không lời. Vì không có ngôn ngữ nào nói hết được.

 “Ôi! Hai tiếng mẹ cha thân thương cao đẹp quá

Như suối hiền mát dịu lúc trưa hè

Như gió chiều nhè nhẹ ở cành tre

Như dòng nước của đại dương vô tận”

Một ngày kia bất chợt ta nghĩ về cha mẹ, vội vàng hối hả quay về mong tìm lại những ngày xưa êm đềm trong vòng tay mẹ. Nhưng hỡi ơi !!! Có khi đã chậm mất rồi, bởi cha mẹ ta đã nằm sâu trong lòng đất lạnh, yên giấc ngàn thu trong cát bui vô thường.

Hỡi ! Những người con chư amootj lần nói tiếng “ Yêu mẹ” hãy quay về quỳ dưới chân cha mẹ và hãy nói “ Con yêu cha mẹ” khi người còn có thể nghe được diều ấy.

“ Nếu có bao giờ con yêu mẹ

Hãy yêu đi khi mẹ còn đây

Còn biết được những dòng tình cảm

Ngọt ngào êm dịu lẫn nồng say

Hãy yêu đi khi mẹ còn biết

Đừng chờ đến lúc mẹ ra đi

Ghi lời yêu quý lên bia đá

Mỹ từ lên phiến đá vô tri

Xin chân thành cảm ơn đấng tạo hóa đã ban tặng cho nhân loại những người cha, người mẹ khả kính như một món quà quý báu nhất trong xã hội loài người, một kỳ quan vĩ đại.

Quả thật mẹ là dòng suối ngọt ngào, cha là kho tang vô tận. nếu sau này cha mẹ hiền có mất đi như đó hoa không mặt trời, như trẻ thơ không nụ cười, như bầu trời thiếu ánh sao đêm. Cha mẹ ơi ! Dòng cảm niệm sẽ trôi qua theo thời gian nhưng ý thức hiếu hạnh sẽ còn mãi trong lòng của mỗi chúng con.

 Hôm nay mùa Vu Lan Báo Hiếu về cho hương lòng quyện tỏa, gương hiếu hạnh rạng ngời Tôn giả Mục Kiền Liên khi xưa khiến cho bổn phận người làm con hướng về 2 đấng sanh thành với lòng tri ân dạt dào. Thành kính dâng lên cha mẹ những cành hoa hiếu hạnh và cầu nguyện cho cha mẹ hiện tiền thêm nhiều phúc thọ, cha mẹ quá vãng nhiều đời được tiếp độ vãng sanh về miền lạc quốc. Có như vậy thì mùa Vu Lan sẽ không còn là mùa của những giọt lệ sầu rơi áo não, mà sẽ là mùa của muôn vạn thắng duyên để đền đáp thâm ân, để gởi đến cha mẹ nơi xa xăm mùa Vu Lan với hương lòng thuần khiết.

Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát Ma Ha Tát

TN. Trung Thanh

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây